Bông hoa phủ băng

06.11.2009

Có một đoạn nào đó từ sự tự thưởng phạt của một điều nhắc nhỡ. Một bông hoa bị phủ bởi lớp băng tuyết thì chẳng có gì cần phải miêu tả thêm vì hình như thế là vì lạnh rét, nhưng con người thì có quyền tưởng tượng, kể cả những điều rất vô nghĩa. Cũng như muốn đi tìm nghĩa của bất kỳ một cái gì đó thật chính xác thì bắt buộc phải nổ lực hoặc làm sao để không cần nổ lực.

Cái gì mà ngày mai mới trả lời được thì hôm nay phải tìm câu trả lời.

 Cái gì mà mơ hồ thì phải học hỏi và tìm hiểu.

 Cái gì mà người khác chẳng hiểu mình bằng lời nói và hành động thì cho họ hiểu bằng sự im lặng và thời gian.

 Cái gì mà chẳng ai hiểu mình thì cũng đừng vội đổi thay mình đi cho người ta dễ hiểu.

 Nói chung là cái gì thấy vớ vẫn mà không biết nói ở đâu thì nói ở đây!

 Nói chung là … vớ vẫn!

Nạn nhân số n của đợt dịch …

06.11.2009

Hôm qua trời mưa. Theo thói thường của hắn, thì những cơn mưa chỉ đủ ướt những điều cuộc đời muốn quên.

 Gió xoẹt một đường rèo rẹo nơi hai mảng của chiếc áo ấm cậu em bắt hắn khoác vào rồi chở đi làm. Từ hai bắp chân nhủn ra vì mỏi, cảm giác về một trận ốm mười ngày vừa qua thế là đã rõ, vẫn còn.

 Một trận ốm sẽ được giải nghĩa theo đủ kiểu, nghe đâu nhờ giời hắn chẳng hề hấn gì dù có lúc tưởng mình không bò dậy được nữa, sự bướng bỉnh và yếu đuối trong lúc ốm đau chỉ đọng lại ở đâu đó một thứ cảm nhận rất bày đặt và khiên cưỡng.

 Và trong ốm đau, hắn cảm nhận được từng tấm lòng yêu thương ở cạnh mình, một thứ cảm nhận với lòng biết ơn rất nhiều, không chỉ một buổi chiều nào của mùa đông đang về nói hết …

 Khổ thân, có hai bé em đang đánh vật với danh sách các nạn nhân của một đợt dịch quái ác, mong sớm lại bước ra đường, khoác lên mình hình mùa đông, và cười! :)

 Hôm nay trời lạnh. Mùa đông không đùa mà ùa về thật, gió mùa đông bắc có thể chui đèo Hải Vân vào đây chứ chẳng chơi. Thế là rét đến nơi, rét lạnh từ bắc miền trung tràn về trong chiều se se gió …

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.